Home / Tin tức / Đâu chỉ riêng Tarzan, những “đứa trẻ hoang dã” này đã được nuôi nấng bởi động vật trong rừng

Đâu chỉ riêng Tarzan, những “đứa trẻ hoang dã” này đã được nuôi nấng bởi động vật trong rừng

Không chỉ có Tarzan, những “đứa trẻ hoang dã” này đã bị tách biệt với thế giới loài người. Chúng lớn lên ở thế giới hoang dã và thậm chí được động vật hoang dã nuôi dưỡng. Những câu chuyện ly kỳ về “đứa trẻ hoang dã” sau sẽ khiến bạn không khỏi bất ngờ.

Marina Chapman – Đứa trẻ bị đem bán, sau đó bị bỏ rơi và cuối cùng được bầy khỉ nuôi lớn

Marina Chapman là tác giả của một cuốn sách nổi tiếng và hiện đang sống ở Bradford, Anh. Cuốn sách cô viết là một cuốn tự truyện, hầu hết nhà xuất bản không chịu sản xuất vì cho rằng Marina hoàn toàn bịa chuyện. Nghi ngờ đó xuất phát từ quá khứ đặc biệt mà cô đã chia sẻ trong quyển sách của mình.

Lúc bé, Marina bị bắt cóc. Kẻ bắt cô đòi tiền chuộc nhưng sau đó lại bỏ rơi cô trong rừng rậm Colombia. Cô may mắn được một bầy khỉ Capuchin nhận nuôi, chúng coi cô như “máu mủ ruột thịt” của mình. Bầy khỉ dạy Marina “hoang dã” cách bắt chim, thỏ bằng tay để cô tự lo cho cuộc sống của mình.

Chính bầy khỉ đã nuôi dạy “đứa trẻ hoang dã” này suốt 5 năm trời.

Sau năm năm sống trong rừng, cô được các thợ săn săn cứu, nhưng họ lại bán cô cho nhà chứa. Lúc đó, cô bị mất khả năng ngôn ngữ của loài người. Cô chạy trốn, sống lang thang trên đường phố và rồi lại trở thành nô lệ cho một gia đình mafia. Nhờ quen biết, cô trở thành vú nuôi cho một gia đình ở. Tại đây, cô đã gặp và kết hôn với người chồng hiện tại của mình.

Có thể bạn không tin nhưng câu chuyện của Marina đã được một giáo sư ở Colombia chứng minh sau khi thực hiện vài nghiên cứu khoa học. Như vậy, chính bầy khỉ đã nuôi dạy “đứa trẻ hoang dã” này suốt 5 năm trời.

“Gia nhập” gia đình mèo khi vừa mới chập chững biết đi

Năm 2008, cảnh sát Argentina phát hiện cậu bé 1 tuổi bị bỏ rơi, bao quanh bởi tám con mèo hoang. Khi tiếp cận chú bé, họ quan sát thấy bầy mèo này xừ lông lên, hung dữ như muốn bảo vệ chú bé.

“Đứa trẻ hoang dã” này được bầy mèo hoang chăm sóc, ủ ấm suốt mùa đông khắc nghiệt. Câu chuyện còn cảm động hơn khi chúng không ăn thức ăn kiếm được mà lại mang cho cậu bé. Nhờ bầy mèo cậu bé mới có thể sống sót qua mùa đông giá lạnh.

Nhờ bầy mèo cậu bé mới có thể sống sót qua mùa đông giá lạnh.

Thực tế, loài mèo hoang này có thể “quy nạp” thành viên khác loài. Điều này đặt ra câu hỏi lớn cho những ai ủng hộ việc giết hại động vật hoang dã.

“Cậu bé chó” của Chile

Câu chuyện của “cậu bé chó” thậm chí còn đáng buồn hơn. “Đứa trẻ hoang dã” này giờ đây đã 24 tuổi. Cậu bé bị mẹ bỏ rơi năm 16 tuổi, nhưng thực tế cậu đã sống với bầy chó ở Chile từ khi 10 tuổi. Họ sống với nhau như một gia đình thực thụ. “Cậu bé chó” bú sữa của những chú chó cái, cùng “gia đình” kiếm ăn từ các thùng rác ở càng.

Khi cảnh sát tìm thấy, cậu cố gắng chạy trốn, sau đó tuyệt vọng mà nhảy xuống nước. “Đứa trẻ hoang dã” này bị trầm cảm nghiêm trọng, rất hung hãn, thậm chí chỉ sủa chứ không có dấu hiệu giao tiếp của con người. Thực sự cậu bé vẫn nhận thức được mình là con người, vẫn biết một chút tiếng Tây Ban Nha và thậm chí có thể vẽ. Thế nhưng cậu không muốn chấp nhận điều đó mà chỉ muốn đoàn tụ với gia đình chó của mình.

Ng Chhaidy – “Đứa trẻ hoang dã” sống 38 năm trong rừng nhiệt đới

Dù là đứa trẻ hay người trưởng thành thì có lẽ đây là câu chuyện hấp dẫn nhất về “cuộc sống hoang dã”. Chhaidy mất tích trong rừng năm lên 4. Năm 2012, người ta lần đầu nhìn thấy cô sau 38 năm biệt tăm. Nhiều năm qua, cộng đồng địa phương luôn phớt lờ tin đồn về “cô gái rừng xanh” này.

Suốt 38 năm, cô sống khỏa thân trong một nghĩa trang.

Ng Chhaidy mất tích ở Ấn Độ, gần biên giới với Myanmar, và sau đó được tìm thấy ở Myanmar. Suốt 38 năm, cô sống khỏa thân trong một nghĩa trang. Nhưng bất ngờ hơn là dù sống trong rừng như cô lại không hề khác gì với người bình thường. Cô vẫn có thể giao tiếp cơ bản bằng ngôn ngữ loài người và không hề rụt rè khi giao tiếp với người khác.

Ivan Mishukov – Chú chó 6 tuổi thông minh

Sinh năm 1992, Ivan Mishukov bắt đầu sống với những con sói từ. Cậu bé chạy trốn khỏi nhà vì muốn thoát khỏi người bạn trai nghiện ngập của mẹ.

Cậu bé tìm đến bầy sói hoang. Ivan giành được lòng tin của chúng bằng cách cho chúng ăn. Đổi lại, cậu bé được cả bầy sói bảo vệ. Cuối cùng, “đứa trẻ hoang dã” này đã trở thành “con sói đầu đàn”.

“Đứa trẻ hoang dã” này đã trở thành “con sói đầu đàn”

Vấn đề đáng nói ở đây là rất khó để đưa Ivan về với xã hội loài người vì thực sự bầy sói cho cậu bé cảm giác được yêu thương và trân trọng. Nhờ bầy sói, Ivan có thể sống sót qua mùa đông khắc nghiệt ở Moscow cực kỳ khắc nghiệt. Nhưng quan trọng nhất, chúng dạy cậu bé cách yêu thương và hỗ trợ lẫn nhau.

Marcos Rodríguez Pantoja – “Người sói” luôn nỗ lực hòa nhập với thế giới loài người

Marcos Rodríguez Pantoja là “đứa trẻ hoang dã” nổi tiếng. Năm lên 7, ông bị đem bán cho một người chăn dê nhưng chẳng mấy chốc bị bỏ rơi một mình trên núi.

Trải qua nhiều năm bị mẹ kế đánh đập, ông đâm ra thích sự cô đơn của những ngọn núi. Đây thực sự là một câu chuyện rất đặc biệt, không chỉ vì ông đã sống 12 năm hoang mà còn vì ông đã rất khó khăn để hòa nhập với xã hội loài người. Và hiện giờ, dù đã 68 tuổi nhưng ông vẫn chưa thể hoàn toàn trở lại là một người bình thường.

Marcos Rodríguez Pantoja là “đứa trẻ hoang dã” nổi tiếng. Năm lên 7, ông bị đem bán cho một người chăn dê nhưng chẳng mấy chốc bị bỏ rơi một mình trên núi.

Ông bắt đầu “kết thân” với động vật và tìm thấy “gia đình sói” của mình. “Một ngày nọ tôi đến một hang động, bắt đầu chơi với bầy chó sói con. Sói mẹ mang thức ăn về cho con và nhìn tôi chằm chằm. Sói mẹ xẻ thịt chia cho con của mình. Đói quá, tôi cố giành thịt từ một con sói con. Không ngờ sói mẹ vỗ chân vào tôi và ném cho tôi một miếng thịt. Lúc đầu tôi không dám ăn, tôi sợ bị cắn. Nhưng nó cứ dùng mũi đẩy thịt về phía tôi, tôi lấy thịt ăn. Sói mẹ bắt đều liếm tôi, lúc đó tôi biết mình đã tìm được gia đình”.

Ông cũng có một người bạn rắn luôn sẵn lòng chia sẻ thức ăn cho mình. Tới tận bây giờ, ông vẫn chỉ cảm thấy an toàn, thoải mái khi động vật bao quanh mình. Thậm chí ông vẫn có thể “nói tiếng” hươu, đại bàng và nhiều động vật khác nữa. “Một khi chúng đáp trả, tôi có thể ngủ ngon vì tôi biết mình không bị bỏ rơi”.

Marcos bảo rằng khoảnh khắc đáng sợ nhất cuộc đời ông là lúc trở về xã hội loài người. Ông thuê một căn hộ nhỏ, bên trong có đầy đủ giường, gối, chăn mền. Thế nhưng ông chỉ ngủ ngon hơn khi ném chăn xuống sàn, nằm trên chăn, xung quanh là tạp chí, báo nhăn nheo như thể để tạo cảm giác động vật bao quanh mình. Nhưng vấn đề lớn nhất là tiếng ồn của thành phố, điều này thậm chí chính là địa ngục của Marcos.

Nguồn: Zmescience