Home / Những ngày chứa đựng sự ấm áp của trạm thú ý dành cho chó mèo và coi như con mình

Những ngày chứa đựng sự ấm áp của trạm thú ý dành cho chó mèo và coi như con mình

Một ngày làm việc như bao ngày tại Trạm thú y Quận 3 trên đường Lý Chính Thắng.

Đối với những người nuôi chó mèo, chúng luôn được xem như là một thành viên trong gia đình. Và cũng như con người, chó mèo cũng có những ốm đau sinh tử. Thế nên, câu chuyện giữa những người nuôi với thú cưng cũng có những lúc khiến ta phải rơi nước mắt.

Giống như bất kỳ một bệnh viện nào khác, nơi đây mỗi ngày tiếp nhận hàng trăm ca bệnh khác nhau. Những “bệnh nhân” trẻ có, già có ra vào viện liên tục với hàng loạt lý do như viêm phổi, té ngã, sốt… chẳng khác gì con người.

Điểm đến của những “ông bố, bà mẹ”

Ngay từ sáng sớm, trạm đã đón khá đông người nhà và “bệnh nhân”, đa phần là chó và mèo. Không khó nhận ra vẻ mặt lo lắng và u sầu của các vị chủ. Chỉ hơn một tiếng đồng hồ, đã có hàng chục lượt người vào ra.

Trạm thú y Quận 3 là một cơ sở nhỏ nằm trên đường Lý Chí Thắng

Ngay từ sáng sớm, đã có khá nhiều người mang theo thú cưng của mình đến đợi khám.

Cũng giống như bệnh viện, căn phòng có được nhiều sự chú ý nhất là “Hồi sức cấp cứu”. Nơi này tiếp nhận những ca bệnh khá nặng. Đúng với 2 từ hồi sức, những “bệnh nhân” trong phòng này đều trong tình trạng không cử động được, chỉ nằm im thin thít. Ánh mắt sợ sệt, miệng sùi bọt… khiến chủ của chúng có phần nào đau đớn.

Phòng “Hồi sức cấp cứu” – nơi tiếp nhận những ca bệnh nặng.

Đi sâu vào một chút là phòng tiếp nhận bệnh, nơi luôn được các bác sĩ túc trực. Sau khi thăm khám nhanh, “bệnh nhân” sẽ được đưa sang những phòng khác nhau tùy vào mức độ bệnh. Có ca chỉ cần chích thuốc là đủ, nhưng có ca phải truyền nước biển, thậm chí là phải siêu âm rồi phẫu thuật.

Một chú cún bị sỏi bàng quang vì chế độ ăn uống không hợp lý.

Tâm sự với Kul.vn, bác Nguyễn Hòa (Quận 3) chia sẻ: “Nhà tôi nuôi có một con này thôi, mà mèo hoang ở đâu kéo tới cả 6 – 7 con. Thấy chúng đói kêu tội quá, thế là tôi cho chúng ăn, rồi nó ở lại nhà luôn không chịu đi. Mà giống mèo thì nó đẻ nhiều lắm, không nuôi nổi, với mèo thì cho không ai lấy nên thôi triệt sản luôn.”

Mặc dù biết thú cưng của mình sẽ đau đớn nhưng bác Hòa vẫn chấp nhận để triệt sản.

Căn phòng phẫu thuật vỏn vẹn chỉ có hai giường, ánh đèn vàng kèm mùi thuốc sát trùng mang đến cho căn phòng một cảm giác rất đặc trưng.

Căn phòng phẫu thuật khá yên tĩnh.

Bác sĩ Tú chia sẻ: “Nghề này cực lắm, đòi hỏi phải tỉ mỉ và yêu động vật,Vì cơ thể tụi nó rất nhỏ kèm theo mỗi con một cơ địa khác nhau, nhiều lúc nó sốc thuốc mê nó vùng vẫy, có khi còn chết trong lúc giải phẫu.”

Bác sĩ Tú – người thực hiện những ca phẫu thuật đòi hỏi sự tỉ mỉ.

Cận cảnh một ca triệt sản cho mèo.

Những chú chó khỏe mạnh sau khi rời trạm thú y Quận 3.

Trong khi nghỉ tay sau ca phẫu thuật, bác sĩ Hoàng cho biết, mỗi ngày trạm giải quyết gần chục ca phẫu thuật cho chó mèo. Ca nào nhẹ thì cũng tầm 30 phút, khó hơn thì có khi cả tiếng đồng hồ. Nhất là phẫu thuật triệt sản mèo, ngày nào cũng 4 đến 5 ca.

Anh cũng cho biết thêm, trạm có chưa tới 10 bác sĩ nên nhiều lúc rơi vào tình trạng quá tải do “bệnh nhân” rất đông.

Bác sĩ Hoàng – người tham gia trực tiếp những ca phẫu thuật cho chó mèo.

Muôn vàn cảm xúc

Tại trạm, không khó để bắt gặp nhiều cảm xúc khác nhau của người nhà.

Chị Thuỷ (Quận 3) vuốt ve chú mèo của mình khi chú đang được truyền nước biển. Chị chia sẻ: “Sáng hôm qua còn bình thường, tự nhiên chiều chị đi làm về thì nó nằm im re, không ăn uống được gì, nôn đầy nhà. Nên sáng nay chị nghỉ làm luôn để đưa nó đi chữa bệnh, chứ ở nhà có mỗi mình nó bầu bạn.”

Vẻ mặt thất thần của chị Thủy khi thấy mèo cưng của mình đổ bệnh.

Cách đó không xa, ở dãy ghế trước phòng phẫu thuật, không khí cũng tĩnh lặng không kém. Mọi người đều căng thẳng chờ đợi khi thú cưng của mình đang trong ca mổ, hầu như ít ai nói với nhau điều gì.

Vẻ mặt lo lắng trước căn phòng phẫu thuật.

Chú Hữu Thanh (Quận Tân Bình) lại không thể che giấu cảm xúc vui mừng: “Nó khỏe rồ. Chú xem nó như là con trong nhà, cũng may là nó không bị gì nặng, nó mà có chuyện gì chắc chú chết mất.”

Chú Hữu Thanh hớn hở khi biết thú cưng của mình không bị gì nghiêm trọng.

Và có đôi khi, sức mạnh của y học cũng không thể chống lại được sự sắp đặt của số phận.

Theo lời của một nhân viên, hàng ngày vẫn có vài trường hợp chó mèo đã bệnh quá nặng gia đình mới đem đi cứu chữa. Những trường hợp thú cưng chết tại trạm, thường thì gia đình đem về bỏ hoặc an táng, còn không thì trạm sẽ tập trung lại và mang đi thiêu hủy.

Khi được đưa vào trạm, em cún đã trong tình trạng nguy kịch nên dù các bác sĩ đã cố gắng cứu chữa nhưng vẫn không qua khỏi

Trong sáng ngày hôm đó, cũng đã có một trường hợp đáng buồn xảy ra. Chú chó được gia đình đặt tên là Mèo, bị bệnh đường ruột nhưng gia đình đưa đến trạm quá trễ và em đã không qua khỏi. Chủ của chú chó nước mắt lưng tròng, ôm trong tay xác của bé Mèo mang về nhà.

Chủ của bé Mèo thẫn thờ ngồi bên cạnh chờ đợi kết quả.

Cô bé buồn bã kể: “Nhà em nuôi Mèo mới được có 4 tháng, có nó ở nhà, không khí vui hơn hẳn. Hôm qua em đi học về thì nó đã bị như vậy, sáng nay đưa đi khám thì bác sĩ có truyền nước với tiêm thuốc rồi, nhưng mà nó vẫn chết.”

Mèo được ôm về khi không thể cứu chữa.

Chủ nhân đưa em về trong nước mắt.

Tình cảm của người nuôi dành chó mèo, cũng giống như tình cảm chúng ta trao cho người thân. Và trong tình cảm cũng có những vui buồn, nước mắt. Một buổi sáng tại Trạm thú y, ta dễ dàng cảm nhận được hết những yêu thương mà họ dành cho thú cưng của mình, một tình cảm thiêng liêng.