Home / Tin tức / Thằng Vàng ngỗ nghịch nhưng rất tình cảm của bà

Thằng Vàng ngỗ nghịch nhưng rất tình cảm của bà

Ngày đưa nó về khi còn bé tí xíu, bố phải đi gần 20km để đưa về gd. Từ ngày về ở với gd thì nó lớn rất nhanh so với đồng trang lứa, nó rất năng động nên nghịch ngợm và đùa dai, nó nhây đến nỗi bố phát bực và cầm roi đánh nó.

Thời gian thấm thoát cũng vừa tròn 1 năm, nó dc bà nội và mẹ chăm cho ăn uống rất tốt. Lúc rảnh rỗi bà hay lôi nó ra bắt rận, những lúc như vậy nó hay nhảy cẫng lên và chạy từ đầu ngõ đến cuối ngõ đến khi nào mệt thì thôi, và nó nổi tiếng là đầu gấu nhất xóm vì chiến tích cắn người ta phải khâu 9 mũi…chú chó vàng trung thành

Rồi bà bắt đầu đau yếu vì bệnh tật, đôi bàn chân của bà bắt đầu run rẩy từng bước đầy khó khăn, đôi bàn tay bà cũng ko còn đủ sức để lôi một thằng to vật như trâu để đè ra bắt từng con ve, con rận.

Một hôm bố đi làm, mẹ đi chợ như mọi ngày. Bà đang dò dẫm từng bước cầm cái xoong nhỏ ra cầu rửa, nó đang nô với mấy đứa ở ngoài ngõ bèn phi về vì tưởng bà cho ăn như mọi khi.
– rầm…!
Bà bị nó đẩy ngã ko thể đứng dậy nổi, bà nằm thẳng cẳng và chửi ầm lên. Nó sợ bố về biết chuyện thì nó lại ăn vài roi vào mông và kèm thêm vài bài ca muôn thuở vì cái tật nhây cố hữu nên nó cứ loanh quanh bên cạnh bà và ư ử rồi hết chạy ra cổng ngóng rồi lại chạy về chỗ bà và rên rỉ. May sao lúc đó mẹ đi chợ về kịp nên vội bế bà vào nhà và ko quên cho nó một trận lên bờ xuống ruộng…chú chó vàng trung thành

Rồi bà yếu, ko thể tự đi lại dc nữa. Cứ đến giờ quen thuộc nó lại xuống chỗ bà để ngóng xem bà có mang đồ ăn cho nó như mọi ngày nữa ko, vài ngày ko thấy bà cho ăn như mọi khi nên nó cũng ko ngóng bà nữa và quay ra ngóng mẹ đi chợ về…

Rồi việc gì đến cũng đến. Bà mất, khi bà bắt đầu chút hơi thở, bố mẹ vào mọi người lo hậu sự cho bà thì nó luôn nằm bên cạnh chỗ bà nằm, rồi đến lúc phát tang, bố vừa đeo khăn tang cho nó vừa nói với nó: bà mất rồi con ạ! Bố đeo khăn cho con và con cùng bố mẹ đón khách đến viếng bà nhé.chú chó vàng trung thành

Khách khứa đến thắp hương rồi ra về liên tục, mỗi lần có khách đến thắp hương thì nó nhìn rồi cúi đầu, khi khách ra về thì nó ngẩng lên như muốn chào tiễn khách mà ko một tiếng sủa. Nếu là ngày thường thì nó lao như trâu ra cổng để vồ những ai lạ mặt muốn vào nhà…
Câu chuyện của bạn Phụng Hoàng chia sẻ.