Home / Tin tức / Xúc động đàn voi đi bộ 12 tiếng tới dự đám giỗ người đàn ông suốt 7 năm: Chưa từng sai ngày

Xúc động đàn voi đi bộ 12 tiếng tới dự đám giỗ người đàn ông suốt 7 năm: Chưa từng sai ngày

”Cứu vật vật trả ơn, cứu nhân nhân trả oán”, đó là câu nói mà chúng ta đã được nghe từ bao đời nay, nhưng mấy ai đủ thấm và đủ sâu sắc để hiểu nó. Vậy mà xã hội loài người vẫn đang đắm chìm trong việc giết hại động vật vô tội, tàn phá thiên nhiên và tự cho mình cái quyền được sinh được sát.

Mấy ngày qua trên nhiều trang báo, em vô tình biết được câu chuyện kỳ lạ, vừa đặc biệt lại xúc động vô bờ. Đó là trường hợp của ông Lawrence Anthony, người đã ra đi vì bệnh tim nhưng suốt 7 năm qua, luôn có một đàn voi tới tham dự ‘đám giỗ’ của ông vào đúng ngày 2/3.

Không ai có thể giải thích tại sao đàn voi ở một nơi xa xôi lại biết ông Lawrence qua đời mà đến viếng, cũng không ai giải thích được sao chúng nhớ ngày giỗ ông. Tuy nhiên, những người làm ở Khu bảo tồn Thula Thula (nơi ông từng sống) tin rằng giữa đàn voi và ông Lawrence đã có mối dây liên kết tâm linh.

Vậy tại sao đàn voi này lại thương ông Lawrence đến như vậy? Để trả lời câu hỏi này, phải lần về quá khứ cách đây gần 20 năm. Đó là vào đầu thập niên 90,khi ông Lawrence quyết định từ bỏ sự nghiệp bảo hiểm và bất động sản của mình.

Sau đó, ông cùng với vợ mua một mảnh đất và xây dựng Khu bảo tồn sinh thái Thula Thula ở Nam Phi với thông điệp là “hòa bình” và “yên tĩnh, cùng mục đích tạo ra nơi sinh sống cho nhiều loại hay bị săn bắn như voi, tê giác, trâu, báo, hươu cao cổ và chim.

Thế nhưng vào năm 1999, voi ở Nam Phi bị giết hại hàng loạt do chúng phá hại rừng, mùa màng và đe dọa con người. Một lần nhận được cuộc điện thoại báo có 7 chú voi sắp bị giết, ông Lawrence đã mang chúng về chăm sóc tại khu bảo tồn.

Lúc đầu, dù có hàng rào điện nhưng các chú voi vẫn quyết định trốn thoát và chúng thành công. Không nản lòng, ông quyết định ‘trở thành’ bạn của voi bằng cách ăn ngủ cùng chúng. Thậm chí, ông còn kể chuyện, ca hát và thổi kèn harmonica… như đang chơi đùa cùng lũ trẻ.

Ông cũng nhận ra con voi đầu đàn, chuyên đầu têu phá hoại, là một con voi cái rất nghịch ngợm và khỏe mạnh, tên Nana. Quyết tâm phải loại bỏ sự bất an và tâm lý đề phòng của nó, ông hay kể chuyện cho nó nghe nhiều hơn các con khác.

Vào một ngày nọ, chú voi Nana đưa cái vòi dài qua hàng rào về phía khiến ông Lawrence rất kinh ngạc, bởi Nana voi kiêu ngạo, bất khuất nay đã chủ động đến gần mình. Vậy là ông chạm vào vòi nó, chơi đùa với nó.

Tại đúng khoảnh khắc ấy, ông đã cảm động rơi nước mắt. Đây là bước ngoặt. Việc thành công thu phục voi đầu đàn đồng nghĩa đã thuần phục được cả đàn voi.

Đến một ngày ông Lawrence quyết định tháo tung hàng rào điện để xem đàn voi sẽ ứng xử ra sao. Chúng có thể đi. Nhưng chúng đi rồi quay lại. Từ đó chúng sống yên bình trong Khu bảo tồn Thula Thula. Thi thoảng ông Lawrence vẫn thổi kèn, kể chuyện cho chúng.

Vậy là sau bao nhiêu nỗ lực để làm bạn với voi, ông Lawrence đã có trái ngọt. Câu chuyện ấy tuy giản đơn nhưng thật đẹp và bình dị biết bao. Thế nhưng, xã hội này lại không có quá nhiều người như ông, biết thương động vật và trân trọng chúng.

Nói đâu xa, mới đây thôi thì câu chuyện về chú voi 70 tuổi ở Sri Lanka gầy trơ xương sau lớp áo ‘lễ hội’ vẫn khiến bao người nghẹn ngào. Dù cả cuộc đời cống hiến cho loài người, đi khắp dọc miền đất nước trong sự ‘tung hô’ của danh vọng, nhưng rồi khi mùa lễ đi qua, chúng bị giam cầm và đối xử tàn bạo.

Giờ đây ở tuổi 70, chú voi bị bệnh, già yếu nhưng vẫn bị trói hai chân trước và sau. Để đến cuối cùng, nó đã trút hơi thở cuối cùng trong cảnh đớn đau, bất lực.

Rõ ràng, chúng ta không thể nhân danh thần linh, nhân danh tín ngưỡng để hành hạ những loài động vật hoang dã. Voi phải được sống ở rừng và con người ơi, hãy sống như ông Lawrence vậy.

Vượt 12 tiếng đường rừng đến thăm mộ người quá cố.

Ở tuổi 61, ông Lawrence qua đời vì một cơn đau tim trong. Ngày ông mất, Nana dẫn đàn đến từ sáng sớm. Đàn voi ban đầu 7 con, sau 13 năm đã tăng lên 21, chúng ở quanh nhà ông suốt 2 ngày.

Đến lễ giỗ đầu của ông, bà Francoise (vợ ông) đã tổ chức một lễ đơn giản, sau đó phải đi công tác. Vào cuối ngày bà nhận được tin nhắn, kèm ảnh của nhân viên. “Chúng đang ở nhà chính”.

“Có đủ cả đàn voi, chúng vây quanh nhà tôi ở Thula Thula. Lưng chúng lấp lánh như gỗ mun trong ánh sáng mờ dần”, bà Francoise nói. Kể từ đó, suốt 7 năm qua chúng đều di chuyển 12 tiếng mỗi năm vào ngày 2/3 để bày tỏ sự kính trọng với người bạn đã khuất. Đàn voi hiện đã có quân số hơn 30 con.

ÔngLawrence và vợ

Thực sự là một câu chuyện đáng để kinh ngạc các mẹ ạ. Nhưng đằng sau sự ngạc nhiên ấy, hẳn nhiều người đã rơi nước mắt. Bởi không ai có thể tin rằng, một loài vật như voi lại thông minh và tình nghĩa đến như vậy.

Làm sao chúng có thể nhớ đúng ngày giỗ? Làm sao chúng có thể vượt ngàn dặm xa xôi di chuyển? Không ai có thể giải thích, không ai có thể lý giải, nhưng chắc chắn một điều, chúng làm vậy để tưởng nhớ người bạn quá cố tên là Lawrence.

Đã thế, suốt 7 năm trời, đều đặn như cơm bữa, chúng thực hiện nghi thức tưởng nhớ một cách nghiêm túc, chỉnh tề bằng cách đứng thẳng, ngẩng đầu, vươn vòi và kêu bi ai như đang đưa tiễn ông.

Ngẫm mà nghẹn, thấy mà buồn, bởi con người chưa chắc đã sống tình cảm được như thế. Thậm chí đến ngày giỗ của mẹ cha, con cháu còn quên đi mất, nhưng đàn voi thì không bao giờ quên đi người bạn của mình.

Xúc động trước tấm lòng của ông Lawrence bao nhiêu lại thấy ngưỡng mộ loài vật bấy nhiêu. Nhưng chúng đáng thương quá, chúng không được tôn trọng và bảo vệ đúng mức. Chúng thậm chí còn bị giết hại chỉ để lấy ngà.

Bởi mới nói, nhân đạo nhất là loài người nhưng ác độc nhất cũng là loài người. Chừng nào chúng ta còn tàn phá thiên nhiên, còn gây hại tới những sinh linh vô tội, thì cái nghiệp báo mà chúng ta mang sẽ nặng nề biết bao.

Còn sống như ông Lawrence, thì đến cả loài vật cũng cúi đầu ngưỡng mộ!

Nguồn tham khảo: Vnexpress